Dạo này lắm việc, chả có thời gian mà ghé vào cái blog này nữa :silly: Mà chung quy lại thì mình cũng đếu có hứng thú viết gì cả, ngồi nghe nhạc đọc lung tung còn hứng thú hơn.
Thôi đợt này có 1 vài sự thay đổi nho nhỏ, phải tích cực tranh thủ cày cuốc thôi, kiếm chác tí chút trang trải nợ nần + ăn chơi cho nó thoải mái
Quê nhà tôi ơi, xứ Đoài xa vắng
Khói chiều mênh mông, sông đã buông nắng ….
Nhớ thương làng quê, lũy tre, bờ đê
Ước mơ trở về nghe mẹ hiền ru bên thềm đá cũ
Quê nhà tôi ơi con đường qua ngõ
Bóng Mẹ liêu xiêu trong chiều buông gió
Nhớ thương đàn con , biết phương trời nào
Áo nâu mùa Đông thương mình lận đận
Đêm buồn Mẹ ru :
“À ơi … hoa bay lên trời, cây Chi ở lại,
à ơi ….. hoa cải lên trời,
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay”
Quê nhà tôi ơi, ba vì danh tí
Nón chiều che ngang mặt chiều hoang vắng
Những đêm mùa Đông, khói hương trầm bay
Bóng Cha ngồi đây ngọn đèn lung lay
Bức tường vôi trắng ….
Quê nhà tôi ơi, quê người con gái
Mắt buồn, da nâu, dấu tình yêu dấu
Mắt đen về đâu, mắt đen của tôi
Mắt đen chờ ai tháng ngày mõi mệt
Ôi tình long đong
“À ơi, em đi lấy chồng, anh vẫn một mình
à ơi, táo rụng sân đình thương anh một mình
một mình nhớ em ….
à ơi … hoa bay lên trời, cây Chi ở lại,
à ơi ….. hoa cải lên trời,
rau răm ở lại chịu đời đắng cây
à ơi … hoa bay lên trời
à ơi .. hoa cải bay đi, rau răm thôi đành …
À ơi … hoa cải bay đi, rau răm thôi đành … ở lại”